见王广文

宋代 吴龙翰
旅食京华不自谋,可堪曲尽鹔鹴裘。 一床风雨孤灯夜,千里江山两鬓秋。 笑索寒梅吟苦句,醉拈秃笔扫穷愁。 学人翻笑孙明复,强乞希明一点头。
shí jīng huá móu   kān jìn shuāng qiú  
chuáng fēng dēng   qiān jiāng shān liǎng bìn qiū  
xiào suǒ hán méi yín   zuì niān sǎo qióng chóu  
xué rén fān xiào sūn míng   qiáng míng diǎn tóu