饯唐州高使君

唐代 岑羲
苍茫南塞地,明媚上春时。目极伤千里,怀君不自持。 征车别岐路,斜日下崦嵫。一叹轺轩阻,悠悠即所思。
cāng máng nán sāi   míng mèi shàng chūn shí shāng qiān   huái 怀 jūn chí
zhēng chē bié   xié xià yān tàn yáo xuān   yōu yōu suǒ