见宋荔裳遗诗凄然有作
好客生平酒不空,高歌零落痛无穷。西川终古流残泪,东海从今少大风。
国士魂销多难后,离人望断九原中。张堪妻子应谁托,巢卵长抛虎豹丛。
hào
好
kè
客
shēng
生
píng
平
jiǔ
酒
bù
不
kōng
空
,
gāo
高
gē
歌
líng
零
luò
落
tòng
痛
wú
无
qióng
穷
。
。
xī
西
chuān
川
zhōng
终
gǔ
古
liú
流
cán
残
lèi
泪
,
dōng
东
hǎi
海
cóng
从
jīn
今
shǎo
少
dà
大
fēng
风
。
。
guó
国
shì
士
hún
魂
xiāo
销
duō
多
nàn
难
hòu
后
,
lí
离
rén
人
wàng
望
duàn
断
jiǔ
九
yuán
原
zhōng
中
。
。
zhāng
张
kān
堪
qī
妻
zǐ
子
yīng
应
shuí
谁
tuō
托
,
cháo
巢
luǎn
卵
zhǎng
长
pāo
抛
hǔ
虎
bào
豹
cóng
丛
。
。