饯宋八充彭中丞判官之岭南

唐代 高适
睹君济时略,使我气填膺。长策竟不用,高才徒见称。 一朝知己达,累日诏书征。羽翮忽然就,风飙谁敢凌。 举鞭趋岭峤,屈指冒炎蒸。北雁送驰驿,南人思饮冰。 彼邦本倔强,习俗多骄矜。翠羽干平法,黄金挠直绳。 若将除害马,慎勿信苍蝇。魑魅宁无患,忠贞适有凭。 猿啼山不断,鸢跕路难登。海岸出交趾,江城连始兴。 绣衣当节制,幕府盛威棱。勿惮九嶷险,须令百越澄。 立谈多感激,行李即严凝。离别胡为者,云霄迟尔升。
jūn shí lüè   shǐ 使 tián yīng cháng jìng yòng   gāo cái jiàn chēng
zhāo zhī   lěi zhào shū zhēng rán jiù   fēng biāo shuí gǎn líng
biān lǐng qiáo   zhǐ mào yán zhēng běi yàn sòng chí 驿   nán rén yǐn bīng
bāng běn jué jiàng   duō jiāo jīn cuì gàn píng   huáng jīn náo zhí shéng
ruò jiāng chú hài   shèn xìn cāng ying chī mèi níng huàn   zhōng zhēn shì yǒu píng
yuán shān duàn   yuān diǎn nán dēng hǎi àn chū jiāo zhǐ   jiāng chéng lián shǐ xīng
xiù dāng jié zhì   shèng wēi léng dàn jiǔ xiǎn   lìng bǎi yuè chéng
tán duō gǎn   xíng yán níng bié wéi zhě   yún xiāo chí ěr shēng