简叔文

宋代 黄裳
屈指当时宴笑同,已更三十五春风。十年忽忽成今古,万事悠悠作色空。 别后每怀青眼客,坐间俄揖白须翁。兰亭咫尺归欤好,当悟浮生似转蓬。
zhǐ dāng shí yàn xiào tóng   gèng sān shí chūn fēng shí nián chéng jīn   wàn shì yōu yōu zuò kōng
bié hòu měi huái 怀 qīng yǎn   zuò jiān é bái wēng lán tíng zhǐ chǐ guī hǎo   dāng shēng shì zhuǎn péng