荐士

唐代 韩愈
周诗三百篇,雅丽理训诰。曾经圣人手,议论安敢到。 五言出汉时,苏李首更号。东都渐瀰漫,派别百川导。 建安能者七,卓荦变风操。逶迤抵晋宋,气象日凋耗。 中间数鲍谢,比近最清奥。齐梁及陈隋,众作等蝉噪。 搜春摘花卉,沿袭伤剽盗。国朝盛文章,子昂始高蹈。 勃兴得李杜,万类困陵暴。后来相继生,亦各臻阃奥。 有穷者孟郊,受材实雄骜。冥观洞古今,象外逐幽好。 横空盘硬语,妥帖力排奡。敷柔肆纡馀,奋猛卷海潦。 荣华肖天秀,捷疾逾响报。行身践规矩,甘辱耻媚灶。 孟轲分邪正,眸子看了眊。杳然粹而清,可以镇浮躁, 酸寒溧阳尉,五十几何耄。孜孜营甘旨,辛苦久所冒。 俗流知者谁,指注竞嘲傲。圣皇索遗逸,髦士日登造。 庙堂有贤相,爱遇均覆焘。况承归与张,二公迭嗟悼。 青冥送吹嘘,强箭射鲁缟。胡为久无成,使以归期告。 霜风破佳菊,嘉节迫吹帽。念将决焉去,感物增恋嫪。 彼微水中荇,尚烦左右芼。鲁侯国至小,庙鼎犹纳郜。 幸当择珉玉,宁有弃珪瑁。悠悠我之思,扰扰风中纛。 上言愧无路,日夜惟心祷。鹤翎不天生,变化在啄菢。 通波非难图,尺地易可漕。善善不汲汲,后时徒悔懊。 救死具八珍,不如一箪犒。微诗公勿诮,恺悌神所劳。
zhōu shī sān bǎi piān   xùn gào céng jīng shèng rén shǒu   lùn ān gǎn dào
yán chū hàn shí   shǒu gēng hào dōng dōu jiàn màn   pài bié bǎi chuān dǎo
jiàn ān néng zhě   zhuó luò biàn fēng cāo wēi jìn sòng   xiàng diāo hào
zhōng jiān shù bào xiè   jìn zuì qīng ào liáng chén suí   zhòng zuò děng chán zào
sōu chūn zhāi huā huì   yán 沿 shāng piāo dào guó cháo shèng wén zhāng   zi áng shǐ gāo dǎo
xīng   wàn lèi kùn líng bào hòu lái xiāng shēng   zhēn kǔn ào
yǒu qióng zhě mèng jiāo   shòu cái shí xióng ào míng guān dòng jīn   xiàng wài zhú yōu hǎo
héng kōng pán yìng   tuǒ tiē pái ào róu   fèn měng juǎn hǎi lǎo
róng huá xiào tiān xiù   jié xiǎng bào xíng shēn jiàn guī   gān chǐ mèi zào
mèng fēn xié zhèng   móu zi kàn le mào yǎo rán cuì ér qīng   zhèn zào  
suān hán yáng wèi   shí mào yíng gān zhǐ   xīn jiǔ suǒ mào
liú zhī zhě shuí   zhǐ zhù jìng cháo ào shèng huáng suǒ   máo shì dēng zào
miào táng yǒu xián xiàng   ài jūn tāo kuàng chéng guī zhāng   èr gōng dié jiē dào
qīng míng sòng chuī   qiáng jiàn shè gǎo wéi jiǔ chéng   shǐ 使 guī gào
shuāng fēng jiā   jiā jié chuī mào niàn jiāng jué yān   gǎn zēng liàn lào
wēi shuǐ zhōng xìng   shàng fán zuǒ yòu mào hòu guó zhì xiǎo   miào dǐng yóu gào
xìng dāng mín   níng yǒu guī mào yōu yōu zhī   rǎo rǎo fēng zhōng dào
shàng yán kuì   wéi xīn dǎo líng tiān shēng   biàn huà zài zhuó bào
tōng fēi nàn   chǐ cáo shàn shàn   hòu shí huǐ ào
jiù zhēn   dān kào wēi shī gōng qiào   kǎi shén suǒ láo