涧上蜡梅香甚

宋代 韩淲
照眼花枝是蜡梅,香传小树为谁开。弄阴欲雪山长暝,破晓终风水漫洄。 鸟语春声喧复静,鸿飞寒影去还来。数间败屋浮桥外,何故无吟不举杯。
zhào yǎn huā zhī shì méi   xiāng chuán xiǎo shù wèi shuí kāi nòng yīn xuě shān cháng míng   xiǎo zhōng fēng shuǐ màn huí    
niǎo chūn shēng xuān jìng   hóng 鸿 fēi hán yǐng hái lái shù jiān bài qiáo wài   yín bēi