见人咏韩舍人新律诗因有戏赠

唐代 元稹
喜闻韩古调,兼爱近诗篇。玉磬声声彻,金铃个个圆。 高疏明月下,细腻早春前。花态繁于绮,闺情软似绵。 轻新便妓唱,凝妙入僧禅。欲得人人伏,能教面面全。 延之苦拘检,摩诘好因缘。七字排居敬,千词敌乐天。 殷勤闲太祝,好去老通川。莫漫裁章句,须饶紫禁仙。
wén hán diào   jiān ài jìn shī piān qìng shēng shēng chè   jīn líng yuán
gāo shū míng yuè xià   zǎo chūn qián huā tài fán   guī qíng ruǎn shì mián
qīng xīn biàn 便 chàng   níng miào sēng chán de rén rén   néng jiào miàn miàn quán
yán zhī jiǎn   jié hǎo yīn yuán pái jìng   qiān tiān
yīn qín xián tài zhù   hǎo lǎo tōng chuān màn cái zhāng   ráo jìn xiān