见人为芦花诗戏和之

清代 黄锡朋
楚楫吴樯忆客程,寒芦相对惯凄清。一篷秋雪不知冷,两岸夜潮时有声。 水涘伊人情缱绻,江头司马泪纵横。萧然岂是东风路,漫羡春堤柳絮轻。
chǔ qiáng chéng   hán xiāng duì guàn qīng péng qiū xuě zhī lěng liǎng   àn cháo shí yǒu shēng    
shuǐ rén qíng qiǎn quǎn   jiāng tóu lèi zòng héng xiāo rán shì dōng fēng màn   xiàn chūn liǔ qīng