剑器近

宋代 袁去华
夜来雨。赖倩得、东风吹住。海棠正妖饶处。且留取。悄庭户。试细听、莺啼燕语。分明共人愁绪。怕春去。 佳树。翠阴初转午。重帘未卷,乍睡起、寂寞看风絮。偷弹清泪寄烟波,见江头故人,为言憔悴如许。彩笺无数。去却寒暄,到了浑无定据。断肠落日千山暮。
lái lài qiàn dōng fēng chuī zhù hǎi táng zhèng yāo ráo chù qiě liú qiāo tíng shì tīng yīng yàn fēn míng gòng rén chóu chūn
jiā shù cuì yīn chū zhuǎn zhòng lián wèi juǎn   zhà shuì kàn fēng tōu dàn qīng lèi yān   jiàn jiāng tóu rén   wéi yán qiáo cuì cǎi jiān shù què hán xuān   dào le hún dìng duàn cháng luò qiān shān