简奇父

宋代 胡寅
累旬不见孙夫子,闻学神农阖户眠。 药物谅能收近效,精神应复类癯仙。 欲趋丈室求高论,恐费华池溉下田。 指日春风动花柳,也须乘兴慕斜川。
lèi xún jiàn sūn   wén xué shén nóng mián
yào liàng néng shōu jìn xiào   jīng shén yìng lèi xiān
zhàng shì qiú gāo lùn   kǒng fèi huá chí gài xià tián
zhǐ chūn fēng dòng huā liǔ   chéng xìng xié chuān