剑浦道中二首 其二
此去平津路匪遥,岭云溪雨自萧萧。山深泻涧泉长响,地暖凌寒草不凋。
放逐却教穷水石,登临因得狎渔樵。谁怜泽畔人憔悴,更把骚辞赋大招。
cǐ
此
qù
去
píng
平
jīn
津
lù
路
fěi
匪
yáo
遥
,
lǐng
岭
yún
云
xī
溪
yǔ
雨
zì
自
xiāo
萧
xiāo
萧
shān
。
shēn
山
xiè
深
jiàn
泻
quán
涧
zhǎng
泉
xiǎng
长
dì
响
,
nuǎn
地
líng
暖
hán
凌
cǎo
寒
bù
草
diāo
不
凋
。
fàng
放
zhú
逐
què
却
jiào
教
qióng
穷
shuǐ
水
shí
石
,
dēng
登
lín
临
yīn
因
dé
得
xiá
狎
yú
渔
qiáo
樵
shuí
。
lián
谁
zé
怜
pàn
泽
rén
畔
qiáo
人
cuì
憔
gèng
悴
,
bǎ
更
sāo
把
cí
骚
fù
辞
dà
赋
zhāo
大
招
。