简潘义荣

宋代 郑刚中
高槐记得绿阴垂,见公承诏趋丹墀。今兹疏梅弄香粉,公坐鲠切还栖迟。 甘辞软暖定速售,此独难使壮者为。苦言瞑眩上所急,出林之木风摧之。 嗟吁世路每如此,我常感激横涕洟。贾生妙论逮伊管,绛灌之属犹可移。 长孺忠言岂真戆,其如御史能饰非。到头至始天所惜,未肯容易登皋夔。 且今投置在闲散,药伤补败终见思。公还故乡扫一室,古书名画四壁围。 宾客相过具杯酒,一笑万事荣辱齐。虽然公岂忘世者,终念后稷由己饥。 吾皇尝胆愈思治,宣室赐对行可期。当有今时张万福,欢呼再拜迎公归。
gāo huái de 绿 yīn chuí   jiàn gōng chéng zhào dan chi jīn shū méi nòng xiāng fěn gōng   zuò gěng qiè hái chí    
gān ruǎn nuǎn dìng shòu   nán shǐ 使 zhuàng zhě wèi yán míng xuàn shàng suǒ chū   lín zhī fēng cuī zhī    
jiē shì měi   cháng gǎn héng jiǎ shēng miào lùn dǎi guǎn jiàng   guàn zhī shǔ yóu    
zhǎng zhōng yán zhēn gàng   shǐ néng shì fēi dào tóu zhì shǐ tiān suǒ wèi   kěn róng dēng gāo kuí    
qiě jīn tóu zhì zài xián sǎn   yào shāng bài zhōng jiàn gōng hái xiāng sǎo shì   shū míng huà wéi    
bīn xiāng guò bēi jiǔ   xiào wàn shì róng suī rán gōng wàng shì zhě zhōng   niàn hòu yóu    
huáng cháng dǎn zhì   xuān shì duì xíng dāng yǒu jīn shí zhāng wàn huān   zài bài yíng gōng guī