蹇磻翁寄新茶二首 其二

宋代 曾巩
贡时天上双龙去,斗处人间一水争。分得馀甘慰憔悴,碾尝终夜骨毛清。
gòng shí tiān shàng shuāng lóng   dòu chǔ rén jiān shuǐ zhēng fēn de gān wèi qiáo cuì niǎn   cháng zhōng máo qīng