见落花 其一

明代 史鉴
野寺春归已惨悽,那堪一夜子规啼。东风不道人憔悴,吹入尘途衬马蹄。
chūn guī cǎn   kān guī dōng fēng dào rén qiáo cuì chuī   chén chèn