简刘君秉

宋代 李之仪
刘郎本是风尘外,画舸新从越上来。闻说露芽如爪活,更多溪楮截肪开。 雪消鼎面声频涌,鹅转池心首屡回。洗涤睡魔临二景,敢辞瓦砾换琼瑰。
liú láng běn shì fēng chén wài   huà xīn cóng yuè shàng lái wén shuō zhǎo huó   gèng duō chǔ jié fáng kāi
xuě xiāo dǐng miàn shēng pín yǒng   é zhuǎn chí xīn shǒu huí shuì lín èr jǐng   gǎn huàn qióng guī