简邻里

宋代 陆游
今年意味报君知,属疾虽频未苦衰。 独坐空斋如自讼,小镌残俸类分司。 闲撑野艇渔蓑湿,乱插山花醉帽欹。 有兴行歌便终日,逢人那识我为谁。
jīn nián wèi bào jūn zhī   shǔ suī pín wèi shuāi
zuò kōng zhāi sòng   xiǎo juān cán fèng lèi fēn
xián chēng tǐng suō shī 湿   luàn chā shān huā zuì mào
yǒu xīng xíng biàn 便 zhōng   féng rén shí wèi shuí