柬李东琪

清代 洪升
闻君昨日到长安,驿路风尘乍解鞍。古寺楼台高避暑,晴天松柏昼生寒。 亲知把臂他乡少,贫贱论交此地难。我自飘零归未得,秋江劝尔弄渔竿。
wén jūn zuó dào cháng ān   驿 fēng chén zhà jiě ān lóu tái gāo shǔ qíng   tiān sōng bǎi zhòu shēng hán    
qīn zhī xiāng shǎo   pín jiàn lùn jiāo nán piāo líng guī wèi qiū   jiāng quàn ěr nòng gān   竿