简黎道士

宋代 陆游
满箔吴蚕茧渐稠,四郊膏雨麦方秋。 道人昔是茶山客,病叟新为药市游。 耆旧凋零谁晤语,篇章璀璨尚风流。 兰亭剡曲春光好,倘肯杷从弄钓舟。
mǎn cán jiǎn jiàn chóu   jiāo gāo mài fāng qiū
dào rén shì chá shān   bìng sǒu xīn wèi yào shì yóu
jiù diāo líng shuí   piān zhāng cuǐ càn shàng fēng liú
lán tíng shàn chūn guāng hǎo   tǎng kěn cóng nòng diào zhōu