减兰十梅(并序·总题)

宋代 李子正
窃以花虽多品,梅最先春。始因暖律之潜催,正直冰澌之初泮。前村雪里,已见一枝;山上驿边,乱飘千片。寄江南之春信,与陇上之故人。玉脸娉婷,如寿阳之传粉;冰肌莹彻,逞姑射之仙姿。不同桃李之繁枝,自有雪霜之素质。香欺青女,冷耐霜娥。月浅溪明,动诗人之清兴;日斜烟暝,感行客之幽怀。偏宜浅蕊轻枝,最好暗香疏影。况是非常之标格,别有一种之风情。姮娥好景难拼,那更彩云易散。凭栏赏处,已遍南枝兼北枝;秉烛看时,休问今日与昨日。且辍龙吟之三弄,更停画角之数声。庚岭将军,久思止渴;传岩元老,专待和羹。岂如凡卉之娇春,长赖化工而结宝。又况风姿雨质,晓色暮云。日边月下之妖娆,云里霜中之艳冶。初开微绽,欲落惊飞。取次芬芳,无非奇绝。锦囊佳句,但能仿佛芳姿;皓齿清歌,未尽形容雅态。追惜花之馀恨,舒乐事之馀情。试缀芜词,编成短阕。曲尽一时之景,聊资四座之欢。女伴近前,鼓子祇候。 梅萼香嫩。雪里开时春粉润。雨蕊风枝。暗与黄昏取次宜。 日边月下。休问初开兼欲谢。却最妖娆。不似群花春正娇。
qiè huā suī duō pǐn   méi zuì xiān chūn shǐ yīn nuǎn zhī qián cuī   zhèng zhí bīng zhī chū pàn qián cūn xuě   jiàn zhī   shān shàng 驿 biān   luàn piāo qiān piàn jiāng nán zhī chūn xìn   lǒng shàng zhī rén liǎn pīng tíng   shòu 寿 yáng zhī chuán fěn   bīng yíng chè   chěng shè zhī xiān 姿 tóng táo zhī fán zhī   yǒu xuě shuāng zhī zhì xiāng qīng   lěng nài shuāng é yuè qiǎn míng   dòng shī rén zhī qīng xīng   xié yān míng   gǎn xíng zhī yōu huái 怀 piān qiǎn ruǐ qīng zhī   zuì hǎo àn xiāng shū yǐng kuàng shì fēi cháng zhī biāo   bié yǒu zhǒng zhī fēng qíng héng é hǎo jǐng nán pīn   gèng cǎi yún sàn píng lán shǎng chù   biàn nán zhī jiān běi zhī   bǐng zhú kàn shí   xiū wèn jīn zuó qiě chuò lóng yín zhī sān nòng   gèng tíng huà jiǎo zhī shù shēng gēng lǐng jiāng jūn   jiǔ zhǐ   chuán yán yuán lǎo   zhuān dài gēng fán huì zhī jiāo chūn   zhǎng lài huà gōng ér jié bǎo yòu kuàng fēng 姿 zhì   xiǎo yún biān yuè xià zhī yāo ráo   yún shuāng zhōng zhī yàn chū kāi wēi zhàn   luò jīng fēi fēn fāng   fēi jué jǐn náng jiā   dàn néng fǎng 仿 fāng 姿   hào chǐ 齿 qīng   wèi jǐn xíng róng tài zhuī huā zhī hèn   shū shì zhī qíng shì zhuì   biān chéng duǎn què jìn shí zhī jǐng   liáo zuò zhī huān bàn jìn qián   zi hòu
méi è xiāng nèn xuě kāi shí chūn fěn rùn ruǐ fēng zhī àn huáng hūn
biān yuè xià xiū wèn chū kāi jiān xiè què zuì yāo ráo shì qún huā chūn zhèng jiāo