饯枯木成老赴南华之命

宋代 释德洪
正中妙叶如何会,罗仙隐身露衣带。芙蓉克家桐城孙,海上閒名闻至尊。 曹溪宝林甲天下,楼观翔空盘万瓦。梦中先已逢祖师,异世曾同香火社。 人言骨清辟瘴雾,隘词一律撩人怒。大阳直裰果有灵,所至自有天龙护。 寄语山头锡杖泉,久枯遽涌宁非天。老师不作奇特想,已脱圣凡情量缠。
zhèng zhōng miào huì   luó xiān yǐn shēn dài róng jiā tóng chéng sūn hǎi   shàng xián míng wén zhì zūn    
cáo bǎo lín jiǎ tiān xià   lóu guàn xiáng kōng pán wàn mèng zhōng xiān féng shī   shì céng tóng xiāng huǒ shè    
rén yán qīng zhàng   ài liáo rén yáng zhí duō guǒ yǒu líng suǒ   zhì yǒu tiān lóng    
shān tóu zhàng quán   jiǔ yǒng níng fēi tiān lǎo shī zuò xiǎng   tuō shèng fán qíng liàng chán