剑客行

宋代 周文璞
燕云逆胡著柘黄,仁人烈士集太行。已闻泣涕拜明诏,共挟金舆归大梁。 安得山人一双剑,走入云中看不见。人间夜半风雨时,逆胡首奏延和殿。 我生四十无所成,荆淮好汉为知音。丈夫志在仁义耳,麟阁貂冠非本心。 功成剑化两龙去,我亦变名入烟雾。此时再拜康山人,九霄客星在何处。
yàn yún zhù zhè huáng   rén rén liè shì tài xíng wén bài míng zhào gòng   xié jīn guī liáng    
ān shān rén shuāng jiàn   zǒu yún zhōng kàn jiàn rén jiān bàn fēng shí   shǒu zòu yán diàn   殿  
shēng shí suǒ chéng   jīng huái hǎo hàn wèi zhī yīn zhàng zhì zài rén ěr lín   diāo guān fēi běn xīn    
gōng chéng jiàn huà liǎng lóng   biàn míng yān shí zài bài kāng shān rén jiǔ   xiāo xīng zài chǔ