简康侄求先君石山

宋代 刘学箕
见好山如见高人,遯世冀茧清净身。 见拳石如接佳友,手摩挲爱逾琼玖。 我生嗜好不有冗长物,寓意萧閒祗在青山并怪石。 往年都梁得灵壁,名以催诗延座侧。 去载还自嶓冢江,女蜗溪头才落帆。 山灵见知情不凡,乞我清波一块川墨涂巉岩。 屏山嵯峨高云衢,五亩下著吾侬居。 窗扉面面挹山色,真山假山互崷崒。 旧藏英道数峰碧,怪怪奇奇总拈出。 一丘一壑在胸臆,烟云尽向空斋集。 君家一峰良可惜,埋汉庭除沙土蚀。 尚思阿翁存手泽,何不遣归慰岑寂。 楚人亡弓楚人得,在彼在此理则一。 小诗代简言从容,子心坦荡讵执违与从。 傥令长须勤送似,待予大书特书榜曰飞来峰。
jiàn hǎo shān jiàn gāo rén   dùn shì jiǎn qīng jìng shēn  
jiàn quán shí jiē jiā yǒu   shǒu ài qióng jiǔ  
shēng shì hào yǒu rǒng cháng   xiāo xián zhī zài qīng shān bìng guài shí  
wǎng nián dōu liáng líng   míng cuī shī yán zuò  
zài hái zhǒng jiāng   tóu cái luò fān  
shān líng jiàn zhī qíng fán   qīng kuài chuān chán yán  
píng shān cuó é gāo yún   xià zhù nóng  
chuāng fēi miàn miàn shān   zhēn shān jiǎ shān qiú  
jiù cáng yīng dào shù fēng   guài guài zǒng niān chū  
qiū zài xiōng   yān yún jǐn xiàng kōng zhāi  
jūn jiā fēng liáng   mái hàn tíng chú shā shí  
shàng ā wēng cún shǒu   qiǎn guī wèi cén  
chǔ rén wáng gōng chǔ rén   zài zài  
xiǎo shī dài jiǎn yán cóng róng   zi xīn tǎn dàng zhí wéi cóng  
tǎng lìng cháng qín sòng   dài shū shū bǎng yuē fēi lái fēng