简季文

宋代 刘过
衰鬓萧骚半欲丝,尚能随队作儿嬉。 棋无杀意从人活,琴有仁声却自悲。 落魄陈平归汉日,中伤张禄入秦时。 诸公莫作狂夫看,恐是英雄未可知。
shuāi bìn xiāo sāo bàn   shàng néng suí duì zuò ér
shā cóng rén huó   qín yǒu rén shēng què bēi
luò chén píng guī hàn   zhòng shāng zhāng qín shí
zhū gōng zuò kuáng kàn   kǒng shì yīng xióng wèi zhī