渐渐诗戏题壁上

明代 袁宏道
明月渐渐高,青山渐渐卑。花枝渐渐红,春色渐渐亏。 禄食渐渐多,牙齿渐渐稀。姬妾渐渐广,颜色渐渐衰。 贱当壮盛日,欢非少年时。功德黑暗女,一步不相离。 天地犹缺陷,人世总参差。何方寻至乐,稽首问仙师。
míng yuè jiàn jiàn gāo   qīng shān jiàn jiàn bēi huā zhī jiàn jiàn hóng chūn   jiàn jiàn kuī    
shí jiàn jiàn duō   chǐ 齿 jiàn jiàn qiè jiàn jiàn guǎng yán 广   jiàn jiàn shuāi    
jiàn dāng zhuàng shèng   huān fēi shào nián shí gōng hēi àn   xiāng    
tiān yóu quē xiàn   rén shì zǒng cēn fāng xún zhì   shǒu wèn xiān shī