饯寄庵居士龚彦质

宋代 程公许
煌煌帝王都,列第喧丝竹。林园竞选胜,四匝湖山曲。 谁知南屏下,老叟甘幽独。忆从古栝来,红颊鬓鬓绿。 王侯争倒屣,交友为属目。引觞百壶倒,授简千颖秃。 功名良误人,日月如转毂。侵寻四十年,一往不可复。 浮云玩身世,投老寄僧屋。坚忍不苟求,趺坐淡无欲。 人生固幻梦,要须有归宿。买山岂不念,探囊一捧腹。 旧交上连璧,情未忘伐木。苏台香正凝,宝婺驾已夙。 谈笑百金挥,拮据三间足。何妨山水窟,就讯高燥卜。 行矣不可迟,片帆浪花蹙。归来督工师,涓选亟营筑。 开轩纳云水,绕槛艺松菊。身閒心自平,长把黄庭读。
huáng huáng wáng dōu   liè xuān zhú lín yuán jìng xuǎn shèng   shān    
shéi zhī nán píng xià   lǎo sǒu gān yōu cóng guā lái hóng   jiá bìn bìn   绿  
wáng hóu zhēng dǎo   jiāo yǒu wèi zhǔ yǐn shāng bǎi dào shòu   jiǎn qiān yǐng    
gōng míng liáng rén   yuè zhuǎn qīn xún shí nián   wǎng    
yún wán shēn shì   tóu lǎo sēng jiān rěn gǒu qiú   zuò dàn    
rén shēng huàn mèng   yào yǒu guī 宿 mǎi shān niàn tàn   náng pěng    
jiù jiāo shàng lián   qíng wèi wàng tái xiāng zhèng níng bǎo   jià    
tán xiào bǎi jīn huī   jié sān jiān fáng shān shuǐ jiù   xùn gāo zào bo    
xíng chí   piàn fān làng huā guī lái gōng shī juān   xuǎn yíng zhù    
kāi xuān yún shuǐ   rào kǎn sōng shēn xián xīn píng zhǎng   huáng tíng