兼江祥瑛上人能书自以为未工又能诗而求予诗甚勤予以为非所当病也为赋一首勉之使进于道云

宋代 李之仪
得句如得仙,悟笔如悟禅。弹丸流转即轻举,龙蛇飞动真超然。 禅瑛乃醉,我顾惭道玄。戏将字画当杖拂,与子凭轼相周旋。 笔若运矛槊,手如致裨偏。眼能援桴鼓,心为制中权。 弃捐尺度废绳削,似曲还直非方圆。适当庖丁善刀后,但见满纸银钩连。 心眼手笔俱不用,拟向底处观其全。思量不可到,此地无中边。 政似观澜亭上夜深后,满空白月孤光悬。
de de xiān   chán dàn wán liú zhuǎn qīng   lóng shé fēi dòng zhēn chāo rán
chán yīng nǎi zuì   cán dào xuán jiāng huà dāng zhàng   zi píng shì xiāng zhōu xuán
ruò yùn máo shuò   shǒu zhì piān yǎn néng yuán   xīn wèi zhì zhōng quán
juān chǐ fèi shéng xuē   shì hái zhí fēi fāng yuán shì dàng páo dīng shàn dāo hòu   dàn jiàn mǎn zhǐ yín gōu lián
xīn yǎn shǒu yòng   xiàng chǔ guān quán liáng dào   zhōng biān
zhèng shì guān lán tíng shàng shēn hòu   mǎn kòng bái yuè guāng xuán