简胡学士索木芙蓉栽 其一

明代 杨士奇
牡丹芍药皆姱丽,总怯风霜不耐秋。只好芙蓉伴修竹,清华晚映北窗幽。
dan sháo yào jiē kuā   zǒng qiè fēng shuāng nài qiū zhǐ hǎo róng bàn xiū zhú   qīng huá wǎn yìng běi chuāng yōu