见黄仲达感秋意

宋代 张耒
秋风吹衡茅,寂历如荒村。 独立无与语,悲虫鸣草根。 老木经疾风,枝叶仅得存。 疏荫不满地,白日耿当轩。 北城有黄仲,眸子清不浑。 时能出秀句,宝铁雕玙璠。 念将舍我去,为吏国西京。 荒凉古中牟,昼夜输蹄奔。 青衫给吏役,怀恶未易论。 强颜诡应接,有抱谁能言。 从容来去间,无厌走黄昏。
qiū fēng chuī héng máo   huāng cūn  
  bēi chóng míng cǎo gēn  
lǎo jīng fēng   zhī jǐn cún  
shū yīn mǎn   bái gěng dāng xuān  
běi chéng yǒu huáng zhòng   móu zi qīng hún  
shí néng chū xiù   bǎo tiě diāo fán  
niàn jiāng shě   wèi guó 西 jīng  
huāng liáng zhōng   zhòu shū bēn  
qīng shān gěi   huái 怀 è wèi lùn  
qiǎng yán guǐ yìng jiē   yǒu bào shuí néng yán  
cóng róng lái jiān   yàn zǒu huáng hūn