荐黄平仲过雪岩以诗代简

宋代 姚勉
秀岩万仞拔天起,划堮剜垠争怪诡。 六花一夜积三尺,化作冰壶无表里。 幼舆丘壑自不凡,何况有雪被此岩。 天教管领清凉界,雪岩自号冰书衔。 岩前列植梅松竹,三友相从吾事足。 灵台片雪晛不消,吐作新诗动惊俗。 有客有客山水仙,挥毫欲写雪洞天。 敲门试惊袁安眠,莫作剡溪王子船。
xiù yán wàn rèn tiān   huà è wān yín zhēng guài guǐ  
liù huā sān chǐ   huà zuò bīng biǎo  
yòu qiū fán   kuàng yǒu xuě bèi yán  
tiān jiào guǎn lǐng qīng liáng jiè   xuě yán hào bīng shū xián  
yán qián liè zhí méi sōng zhú   sān yǒu xiāng cóng shì  
líng tái piàn xuě xiàn xiāo   zuò xīn shī dòng jīng  
yǒu yǒu shān shuǐ xiān   huī háo xiě xuě dòng tiān  
qiāo mén shì jīng yuán ān mián   zuò shàn wáng chuán