检旱宿香云

宋代 陈造
香云之山瞰平楚,松篁路穷得僧宇。 明窗深室皆严靓,白菊红蕖相媚妩。 它日欲来坐忙迫,此行忽忽宁得所。 蒲团憩定饭秋蔬,衣袂黄尘尚如许。 山僧共话岂须禅,但爱茶瓯如泼乳。 投床有梦不能记,忽听风林如过雨。 鸡声不贷拥被温,又控罢骖陵险阻。 出门便觉仙凡隔,犹闻窣堵风铃语。 今年旱暵遂无年,枵腹籲天连保伍。 颇能念我困驰驱,两两致词相劳苦。 但使秋租毋病汝,吾自卑官惯尘土。
xiāng yún zhī shān kàn píng chǔ   sōng huáng qióng sēng  
míng chuāng shēn shì jiē yán jìng   bái hóng xiāng mèi  
lái zuò máng   xíng níng de suǒ  
tuán dìng fàn qiū shū   mèi huáng chén shàng  
shān sēng gòng huà chán   dàn ài chá ōu  
tóu chuáng yǒu mèng néng   tīng fēng lín guò  
shēng dài yōng bèi wēn   yòu kòng cān líng xiǎn  
chū mén biàn 便 jué xiān fán   yóu wén fēng líng  
jīn nián hàn hàn suì nián   xiāo tiān lián bǎo  
néng niàn kùn chí   liǎng liǎng zhì xiāng láo  
dàn shǐ 使 qiū bìng   bēi guān guàn chén