将之湖州戏赠莘老

宋代 苏轼
余杭自是山水窟,仄闻吴兴更清绝。 湖中桔林新著霜,溪上苕花正浮雪。 顾渚茶牙白于齿,梅溪木瓜红胜颊。 吴儿鲙缕薄欲飞,未去先说馋涎垂。 亦知谢公到郡久,应怪杜牧寻春迟。 鬓丝只好封禅榻,湖亭不用张水嬉。
háng shì shān shuǐ   wén xīng gèng qīng jué  
zhōng lín xīn zhù shuāng   shàng sháo huā zhèng xuě  
zhǔ chá bái chǐ 齿   méi guā hóng shèng jiá  
ér kuài báo fēi   wèi xiān shuō chán xián chuí  
zhī xiè gōng dào jùn jiǔ   yīng guài xún chūn chí  
bìn zhǐ hǎo fēng shàn   tíng yòng zhāng shuǐ