将之

宋代 严羽
渺渺孤帆去几程,悠悠天际望湓城。一身避乱辞乡国,千里相思隔弟兄。 猿叫匡庐寒暮色,雁过彭蠡带秋声。江湖此去方漂泊,肠断风尘远别情。
miǎo miǎo fān chéng   yōu yōu tiān wàng pén chéng shēn luàn xiāng guó qiān   xiāng xiōng    
yuán jiào kuāng hán   yàn guò péng dài qiū shēng jiāng fāng piāo cháng   duàn fēng chén yuǎn bié qíng