降真室

宋代 白玉蟾
琼钟发响彩旛飞,窗外青乌半夜啼。 松竹无言争地静,星辰可摘觉天低。 黄云屋角腾金辇,素月檐头放玉梯。 稽首紫皇初宴罢,步虚声断乞刀圭。
qióng zhōng xiǎng cǎi fān fēi   chuāng wài qīng bàn  
sōng zhú yán zhēng jìng   xīng chén zhāi jué tiān  
huáng yún jiǎo téng jīn niǎn   yuè yán tóu fàng  
shǒu huáng chū yàn   shēng duàn dāo guī