江涨

唐代 杜甫
江发蛮夷涨,山添雨雪流。大声吹地转,高浪蹴天浮。 鱼鳖为人得,蛟龙不自谋。轻帆好去便,吾道付沧洲。
jiāng mán zhǎng   shān tiān xuě liú shēng chuī zhuàn   gāo làng tiān
biē wéi rén   jiāo lóng móu qīng fān hǎo biàn 便   dào cāng zhōu