江月台

宋代 吴芾
秋来江月十分明,台上凉生气倍清。 正好醉吟时自适,若为衰病日相萦。 苦无佳况人空老,数尽残更梦不成。 料想宾僚应笑我,鬓丝如此尚含情。
qiū lái jiāng yuè shí fēn míng   tái shàng liáng shēng bèi qīng
zhèng hǎo zuì yín shí shì   ruò wéi shuāi bìng xiāng yíng
jiā kuàng rén kōng lǎo   shù jǐn cán gēng mèng chéng
liào xiǎng bīn liáo yīng xiào   bìn shàng hán qíng