蒋颖叔招游琅琊以马病不赴

宋代 郭祥正
一别隔千里,梦寐期追寻。闻君宿琅琊,浩气酬云林。 雪霁望明月,山光如缕金。天高归鸟尽,海冻诸峰沉。 骑鲸人已去,玉溜扬清音。君当继绝唱,老凤霜梧吟。 释彼猿鹤怨,解此尘坌襟。驽马鞭不行,空负希骥心。
bié qiān   mèng mèi zhuī xún wén jūn láng 宿 hào   chóu yún lín    
xuě wàng míng yuè   shān guāng jīn tiān gāo guī niǎo jǐn hǎi   dòng zhū fēng chén    
jīng rén   liū yáng qīng yīn jūn dāng jué chàng lǎo   fèng shuāng yín    
shì yuán yuàn   jiě chén bèn jīn biān xíng kōng   xīn