姜尧招登香炉峰绝顶同姜十七廷梧商二徵说

清代 毛奇龄
秋山崒嵂海日红,浮晖倒映金芙蓉。苍崖负杖招羽客,携我直上香炉峰。 枫林黄叶下幽壑,杖底风吹草衣薄。石屋高看洞鸟翻,横梁斜度山花落。 秋空望海海色飞,赤城万里烟霏霏。越王台上青烽起,夏后祠前白雁稀。 玉函金简探难得,况蹈岖嵚未曾息。北谷空标承露台,南还竟负凌风翼。 苍崖四顾意气开,吹笙跨鹤真仙才。何年乞汝盈箱药,共俟安期海上来。
qiū shān hǎi hóng   huī dào yìng jīn róng cāng zhàng zhāo xié   zhí shàng xiāng fēng    
fēng lín huáng xià yōu   zhàng fēng chuī cǎo báo shí gāo kàn dòng niǎo fān héng   liáng xié shān huā luò    
qiū kōng wàng hǎi hǎi fēi   chì chéng wàn yān fēi fēi yuè wáng tái shàng qīng fēng xià   hòu qián bái yàn    
hán jīn jiǎn tàn nán de   kuàng dǎo qīn wèi céng běi kōng biāo chéng tái nán   hái jìng líng fēng    
cāng kāi   chuī shēng kuà zhēn xiān cái nián yíng xiāng yào gòng   ān hǎi shàng lái