江行遇梅花之作

唐代 岑参
江畔梅花白如雪,使我思乡肠欲断。摘得一枝在手中,无人远向金闺说。 愿得青鸟衔此花,西飞直送到我家。胡姬正在临窗下,独织留黄浅碧纱。 此鸟衔花胡姬前,胡姬见花知我怜。千说万说由不得,一夜抱花空馆眠。
jiāng pàn méi huā bái xuě   shǐ 使 xiāng cháng duàn zhāi zhī zài shǒu zhōng   rén yuǎn xiàng jīn guī shuō
yuàn qīng niǎo xián huā   西 fēi zhí sòng dào jiā zhèng zài lín chuāng xià   zhī liú huáng qiǎn shā
niǎo xián huā qián   jiàn huā zhī lián qiān shuō wàn shuō yóu   bào huā kōng guǎn mián