江行诗

南北朝 江洪
日没风光静,远山清无云。潮落晚洲出,浪罢沙成文。 挟琴上高岸,望月弹明君。去家未千里,断绝怨离群。
méi fēng guāng jìng   yuǎn shān qīng yún cháo luò wǎn zhōu chū   làng shā chéng wén
xié qín shàng gāo àn   wàng yuè dàn míng jūn jiā wèi qiān   duàn jué yuàn qún