饯故人

唐代 高适
祈君辞丹墀,负杖归海隅。离庭自萧索,别心何郁纡。 天高白云断,野旷青山孤。欲知肠断处,明月照江湖。
jūn dan chi   zhàng guī hǎi tíng xiāo suǒ bié   xīn    
tiān gāo bái yún duàn   kuàng qīng shān zhī cháng duàn chù míng   yuè zhào jiāng