江亭晚望

唐代 李泂
碧天凉冷雁来疏,闲望江云思有馀。秋馆池亭荷叶后, 野人篱落豆花初。无愁自得仙人术,多病能忘太史书。 闻说故园香稻熟,片帆归去就鲈鱼。
tiān liáng lěng yàn lái shū   xián wàng jiāng yún yǒu qiū guǎn chí tíng hòu  
rén luò dòu huā chū chóu de xiān rén shù   duō bìng néng wàng tài shǐ shū
wén shuō yuán xiāng dào shú   piàn fān guī jiù