江亭别故人
津亭把酒燕西东,无复余花一点红。
农事一春荒积雨,长淮千里驾东风。
休谈世事循环外,且寄骚愁醉眼中。
船鼓已鸣篙缆起,客行何事亦匆匆。
jīn
津
tíng
亭
bǎ
把
jiǔ
酒
yàn
燕
xī
西
dōng
东
,
wú
无
fù
复
yú
余
huā
花
yì
一
diǎn
点
hóng
红
。
nóng
农
shì
事
yī
一
chūn
春
huāng
荒
jī
积
yǔ
雨
,
cháng
长
huái
淮
qiān
千
lǐ
里
jià
驾
dōng
东
fēng
风
。
xiū
休
tán
谈
shì
世
shì
事
xún
循
huán
环
wài
外
,
qiě
且
jì
寄
sāo
骚
chóu
愁
zuì
醉
yǎn
眼
zhōng
中
。
chuán
船
gǔ
鼓
yǐ
已
míng
鸣
gāo
篙
lǎn
缆
qǐ
起
,
kè
客
xíng
行
hé
何
shì
事
yì
亦
cōng
匆
cōng
匆
。