江亭

宋代 郭祥正
江亭孤坐久,野望眼偏明。映日浮云簿,摇风细柳轻。 出墙新笋熟,拍岸晚潮生。遣仆沽春酒,幽欢取次成。
jiāng tíng zuò jiǔ   wàng yǎn piān míng yìng yún yáo 簿   fēng liǔ qīng    
chū qiáng xīn sǔn shú   pāi àn wǎn cháo shēng qiǎn chūn jiǔ yōu   huān chéng