江亭

宋代 利登
江亭凭望久,野色暝苍苍。 古木浮寒雾,空山入夕阳。 水流前夜月,风作早来霜。 却笑垂纶者,因渔亦自忙。
jiāng tíng píng wàng jiǔ   míng cāng cāng  
hán   kōng shān yáng  
shuǐ liú qián yuè   fēng zuò zǎo lái shuāng  
què xiào chuí lún zhě   yīn máng