江天暮雪

宋代 王之道
冻云垂地风栗冽,万里江天暮飞雪。 九华何处正嶙峋,琼树瑶林斗明洁。 扁舟突兀依寒芦,朝来残酒犹半壶。 夜寒独酌不成醉,卧听宿雁鸣相呼。
dòng yún chuí fēng liè   wàn jiāng tiān fēi xuě
jiǔ huá chǔ zhèng lín xún   qióng shù yáo lín dòu míng jié
piān zhōu hán   zhāo lái cán jiǔ yóu bàn
hán zhuó chéng zuì   tīng 宿 yàn míng xiāng