将适吴楚,留别章使君留后,兼幕府诸公,得

唐代 杜甫
我来入蜀门,岁月亦已久。岂惟长儿童,自觉成老丑。 常恐性坦率,失身为杯酒。近辞痛饮徒,折节万夫后。 昔如纵壑鱼,今如丧家狗。既无游方恋,行止复何有。 相逢半新故,取别随薄厚。不意青草湖,扁舟落吾手。 眷眷章梓州,开筵俯高柳。楼前出骑马,帐下罗宾友。 健儿簸红旗,此乐或难朽。日车隐昆仑,鸟雀噪户牖。 波涛未足畏,三峡徒雷吼。所忧盗贼多,重见衣冠走。 中原消息断,黄屋今安否。终作适荆蛮,安排用庄叟。 随云拜东皇,挂席上南斗。有使即寄书,无使长回首。
lái shǔ mén   suì yuè jiǔ wéi zhǎng ér tóng   jué chéng lǎo chǒu
cháng kǒng xìng tǎn shuài   shī shēn wéi bēi jiǔ jìn tòng yǐn   zhé jié wàn hòu
zòng   jīn sàng jiā gǒu yóu fāng liàn   xíng zhǐ yǒu
xiāng féng bàn xīn   bié suí hòu qīng cǎo   piān zhōu luò shǒu
juàn juàn zhāng zhōu   kāi yán gāo liǔ lóu qián chū   zhàng xià luó bīn yǒu
jiàn ér hóng   huò nán xiǔ chē yǐn kūn lún   niǎo què zào yǒu
tāo wèi wèi   sān xiá léi hǒu suǒ yōu dào zéi duō   zhòng jiàn guān zǒu
zhōng yuán xiāo xi duàn   huáng jīn ān fǒu zhōng zuò shì jīng mán   ān pái yòng zhuāng sǒu
suí yún bài dōng huáng   guà shàng nán dòu yǒu shǐ 使 shū   shǐ 使 cháng huí shǒu