江神子(晚泊分水)

宋代 黄铢
秋风袅袅夕阳红。晚烟浓。暮云重。万叠青山,山外叫孤鸿。独上高楼三百尺,凭玉楯,睇层空。人间日月去匆匆。碧梧桐。又西风。北去南来,销尽几英雄。掷下玉尊天外去,多少事,不言中。
qiū fēng niǎo niǎo yáng hóng wǎn yān nóng yún zhòng wàn dié qīng shān   shān wài jiào hóng 鸿 shàng gāo lóu sān bǎi chǐ   píng dùn   céng kōng rén jiàn yuè cōng cōng tóng yòu 西 fēng běi nán lái   xiāo jǐn yīng xióng zhì xià zūn tiān wài   duō shǎo shì   yán zhōng