江神子慢/江城子慢

宋代 田为
玉台挂秋月。铅素浅,梅花傅香雪。冰姿洁。金莲衬、小小凌波罗袜。雨初歇。楼外孤鸿声涟远,远山外、行人音信绝。此恨对语犹难,那堪更寄书说。教人红销翠减,觉衣宽金缕,都为轻别。太情切。销魂处、画角黄昏时节。声呜咽。落尽庭花春去也,银蟾迥、无情圆又缺。恨伊不似馀香,惹鸳鸯结。
tái guà qiū yuè qiān qiǎn   méi huā xiāng xuě bīng 姿 jié jīn lián chèn xiǎo xiǎo líng luó chū xiē lóu wài hóng 鸿 shēng lián yuǎn   yuǎn shān wài xíng rén yīn xìn jué hèn duì yóu nán   kān gèng shū shuō jiào rén hóng xiāo cuì jiǎn   jué kuān jīn   dōu wèi qīng bié tài qíng qiē xiāo hún chù huà jiǎo huáng hūn shí jié shēng luò jǐn tíng huā chūn   yín chán jiǒng qíng yuán yòu quē hèn shì xiāng   yuān yāng jié