江神子慢 赋瑞香

宋代 蔡松年
紫云点枫叶。岩树小、婆娑岁寒节。占高洁。纤苞暖、酿出梅魂兰魄。照浓碧。茗碗添春花气重,芸窗晚、蒙蒙浮霁月。小眠鼻观先通,庐山梦旧清绝。萧闲平生淡泊。独芳温一念、犹未衰歇。总陈迹。而今老、但觅茶酒禅榻。寄闲寂。风外天花无梦也,鸳鸯债、从渠千万劫。夜寒回施,幽香与春愁客。
yún diǎn fēng yán shù xiǎo suō suì hán jié zhàn gāo jié xiān bāo nuǎn niàng chū méi hún lán zhào nóng míng wǎn tiān chūn huā zhòng   yún chuāng wǎn méng méng yuè xiǎo mián guān xiān tōng   shān mèng jiù qīng jué xiāo xián píng shēng dàn fāng wēn niàn yóu wèi shuāi xiē zǒng chén ér jīn lǎo dàn chá jiǔ chán xián fēng wài tiān huā mèng   yuān yāng zhài cóng qiān wàn jié hán huí shī   yōu xiāng chūn chóu